báo gia đình, ẩm thực, dịch vụ xe, kênh giải trí, mẹ và bé, giá xe ô tô, giá xe máy, du lịch, phun xăm thẩm mỹ, mua xe cũ, xu hướng làm đẹp, Mỹ phẩm, Mỹ phẩm Nhật, Báo asahi, Thắt lưng, Làm bác sĩ, Mỹ phẩm Nhật Bản, Sức khỏe, Làm đẹp dưỡng da, Dinh dưỡng sức khỏe
Trang chủ Tin tức Bài dự thi cuộc thi viết "Lá thư gửi thầy"
Bài dự thi cuộc thi viết "Lá thư gửi thầy"
Thứ ba, 04 Tháng 11 2014 13:08

Bài dự thi cuộc thi viết "Lá thư gửi thầy"

 

Họ và tên: Phạm Huyền Trang

Lớp: Văn11

Trường: THPT Chuyên Thái Nguyên

Gửi cô Trần Thị Nguyệt - Giáo viên môn Ngữ Văn trường THPT Chuyên Thái Nguyên

 

NGƯỜI MỞ RA MỘT CON ĐƯỜNG

 

Nó vốn là một con bé hay cười, thích nghịch ngợm, không thích học văn và rất con nít. Năm ấy nó mới vào lớp Tám… Hôm đó là một buổi sáng mùa hè đẹp trời, tràn đầy sức sống và cũng hơi hơi đặc biệt đối với nó: Hôm nay nó được đi học thêm môn Ngữ Văn ở một lớp học xa nhà và dưới sự giảng dạy của một cô giáo hoàn toàn mới, một cô giáo dạy giỏi ở trường Chuyên Thái Nguyên – ngôi trường danh tiếng mà nó đang ước mơ và cố gắng học tập từng ngày để được bước chân vào.

 

Tên cô là Trần Thị Nguyệt.

 

Vâng! Tất cả những gì nó biết về cô chỉ có thế! Nhưng đâu dừng lại ở đó, điều đáng chú ý hơn cả là khi nó gặp cô.

 

Không hề quá nổi bật, quá hoàn hảo, quá xa lạ mà ngay từ ánh nhìn đầu tiên nó đã thấy ở cô toát lên một sự thân thương, gần gũi và có cả sự ấm áp của người mẹ hiền qua giọng nói nhẹ nhàng của cô. Tất cả đã để lại ấn tượng đẹp trong nó về một con người giản dị mà cao quý biết bao! Và điều đáng trân trọng nhất trong buổi học đầu tiên ấy, thật bất ngờ, khi cô đã thực sự khơi gợi trong nó những cảm xúc, suy nghĩ về một bài học mà nó cho là đơn điệu. Cô dạy chúng nó tìm hiểu về tác phẩm “Tôi đi học” của Thanh Tịnh. Nếu như cậu bé trong câu chuyện bắt đầu quãng đường học tập của mình bằng bài viết tập “ Tôi đi học” thì nó lại bắt đầu gắn bó với một Ngữ Văn từ buổi học hôm ấy. Nó đã mạnh dạn giơ tay một lần trả lời câu hỏi của cô và đó là một câu trả lời chính xác, nó cảm thấy thật tự tin và rất hứng thú với bài học này. Cô đã đánh thức niềm say mê văn học trong nó, lần đầu tiên nó biết thế nào là cảm nhận văn học, biết tưởng tượng trong đầu một hình ảnh được gợi lên từ những con chữ, câu văn của tác giả. Điều đó làm cho một con bé vốn rất thích học Tiếng Anh, dự định thi Chuyên Anh và cũng đang dốc sức ôn luyện Tiếng Anh lóe lên trong đầu những suy nghĩ mới lạ: “Môn Ngữ Văn đúng rất hay đấy chứ, tại sao ta không thử một lần với môn học này nhỉ, biết đâu lại thú vị hơn nhiều? Ai mà biết được!”.

 

Và giờ đây cô bé mười bốn tuổi ngày nào đã trở thành nữ sinh bước sang tuổi mười sáu, là một thành viên của lớp Chuyên Văn K25 trường THPT Chuyên Thái Nguyên.
Đúng vậy, nó đã lựa chọn theo học môn Ngữ Văn, đã quyết định thay đổi, tất cả bắt nguồn từ bài học đầu tiên ở lớp học giản dị của cô năm ấy! Có lẽ khi đó cô chưa biết nó là ai nhưng hôm nay nó đã là đứa học trò nhỏ của lớp cô chủ nhiệm. Thật vinh dự, nó thích lắm và những dòng nó viết trong nhật ký thật sự là những suy nghĩ chân thực nhất trong lòng nó muốn gửi đến cô mà không thể nói thành lời:

 

"Ngày…tháng…năm…

 

Em thật sự vui lắm cô à, em cám ơn cô nhiều lắm và em biết rằng mình đã đứng khi quyết định chọn con đường này. Em không hề có tài văn chương hay năng khiếu viết văn bẩm sinh như nhiều bạn bè khác nhưng em cũng nhận ra mình may mắn biết nhường nào khi được học tập dưới mái trường thân yêu này và là một học sinh của cô. Cô ơi, em đang cố gắng và em mong rằng mình sẽ thành công, kiến thức môn Văn đang ngày được vun đắp nhờ sự hướng dẫn chỉ bảo của cô. Niềm tin của cô và toàn thể nhà trường đang đặt lên vai chúng em, đó là niềm vinh dự mà không phải ai cũng có được và em sẽ cô gắng phấn đấu, sẽ đứng vững cô à, bởi em thật sự không muốn làm cô thất vọng, em rất yêu cô và hơn hết em cũng như các bạn rất cần cô chỉ dạy cho chúng em nhiều thật nhiều điều trong cuộc sống.

 

Từng lời dạy bảo của cô em đều trân trọng vì em biết chúng là rất đáng quý và vô giá! Giờ đây em đã biết xúc động khi nghe cô kể về một số phận bất hạnh, hồi hộp chờ đợi những tình tiết tiếp theo của một câu chuyện mới qua lời cô, biết lắng mình trong những vần thơ, biết yêu thương, kính trọng cha mẹ nhiều hơn và biết suy nghĩ sâu sắc khi bắt gặp một hoàn cảnh nào đó trong cuộc sống hàng ngày… Đặc biệt cô giúp em hiểu được thế nào là “Văn học” và “Nhân học”! Tất cả những điều đó trước đây em chưa hề có hay nếu có cũng chỉ là thoáng qua!...”

 

Vậy đấy, nó coi cô như người mẹ thứ hai của mình và nó biết cô luôn muốn tốt cho chúng nó. Dù có những lúc cô nghiêm khắc trách phạt các bạn trong lớp hay chính nó thì nó vẫn luôn lắng nghe và sửa đổi theo cách của riêng mình. Hàng đêm nó vẫn luôn suy nghĩ về lời cô dạy trên lớp và nó đang lớn dần lên, chín chắn hơn từng ngày. Nó biết ơn cô nhiều lắm, người đã mở ra cho nó một con đường mới – Con đường Văn học…